Nhạn lạc bầy, nhạn kêu khắc khoải Vượn lìa đàn, cầm trái khóc than Đêm nằm lụy nhỏ chứa chan Tôi nhớ câu tình tự, tôi băng ngàn tới đây
Giải nghĩa
Mượn cảnh "nhạn lạc bầy" kêu khắc khoải, "vượn lìa đàn" ôm con khóc than để ví nỗi cô đơn của kẻ xa người thương. "Lụy" là nước mắt; đêm nằm khóc "chứa chan". Vì nhớ "câu tình tự" mà chàng "băng ngàn" vượt núi rừng tìm đến. Câu ca ca ngợi tình yêu mãnh liệt, vượt mọi cách trở.