Người thác thì đã yên rồi Để cho người sống ở đời bơ vơ Ba năm nhang khói phụng thờ Đầu đội chữ hiếu tay xơ chữ tình Chữ hiếu trung, thiếp tôi gánh vác một mình Không hay chàng có thấu tình thiếp chăng Đường đi khuất nẻo khơi trùng…
Giải nghĩa
Lời người vợ góa: kẻ "thác" (chết) đã yên phận, còn người sống lại bơ vơ, ba năm hương khói phụng thờ, "đầu đội chữ hiếu, tay xơ chữ tình". Một mình nàng gánh vác cả "hiếu trung", chỉ mong người đã khuất nơi "khơi trùng" thấu hiểu. Câu ca dao thấm nỗi cô đơn, tủi phận và lòng thủy chung của người ở lại trước cảnh sinh ly tử biệt.