Ngồi tựa vườn đào Thấy người thục nữ ra vào Lòng những vấn vương Gió lạnh đêm trường Nửa chăn, nửa chiếu, nửa giường Cô để đó chờ ai? So chữ sắc tài Yêu nhau chớ để cho người trăng gió hái hoa Nguyện với trăng già Tơ hồng kết lại một nhà đầm ấm yên vui Ngồi tựa vườn đào Thấy người tri kỷ ra vào Em những ngẩn ngơ Tháng đợi năm chờ Nỗi niềm tâm sự bây giờ biết ngỏ cùng ai
Giải nghĩa
Câu này chưa có giải nghĩa.