thesunbg
Quay lại danh sách

Ngồi buồn đốt một đống rơm Khói bay nghi ngút chẳng thơm chút nào Khói lên đến tận thiên tào Ngọc Hoàng phán hỏi: Đứa nào đốt rơm?

Giải nghĩa

"Thiên tào" là chốn trời cao, "Ngọc Hoàng" là vị vua trời tối cao. Câu ca có lối tưởng tượng phóng đại hài hước: kẻ buồn ngồi đốt rơm, khói bay lên tận trời khiến Ngọc Hoàng phải phán hỏi. Đây là tiếng cười dân gian dí dỏm, tự giễu nỗi buồn vô cớ và cảnh nhàn rỗi sinh chuyện.