Ngày đi trúc chửa mọc măng, Ngày về trúc đã cao bằng ngọn tre. Ngày đi lúa chửa có vè, Ngày về lúa đã đỏ hoe ngoài đồng. Ngày đi em chửa có chồng, Ngày về em đã con quấn, con quít, con bồng, con mang.
Giải nghĩa
"Chửa" là chưa; "con quấn con quít con bồng con mang" là con cái đầy đàn. Qua chuỗi đối sánh lúc đi và lúc về, măng đã thành tre, lúa đã chín, cô gái đã chồng con đùm đề, câu ca diễn tả thời gian xa cách dài đằng đẵng. Đây là lời người đi xa trở về ngậm ngùi trước cảnh vật và người xưa đã đổi thay, lỡ duyên.