Một duyên, hai nợ, ba tình, Chiêm bao lẩn quất bên mình năm canh. Ðêm nằm lại nghĩ một mình, Ngọn đèn khêu tỏ bóng huỳnh bay cao. Trông ra nào thấy đâu nào, Ðám mây vơ vẩn, ngôi sao mập mờ. Mong người, lòng những ngẩn ngơ.
Giải nghĩa
"Năm canh" là suốt đêm, "khêu tỏ" là vặn đèn cho sáng, "bóng huỳnh" là ánh trăng (chữ Hán "huỳnh" chỉ ánh sáng vàng). Người con gái thức trắng tương tư, duyên nợ tình chất chồng, hình bóng người thương cứ lẩn quất trong mộng. Câu ca tả nỗi nhớ khắc khoải, nhìn ra trời đêm chỉ thấy mây vẩn vơ sao mờ tỏ mà lòng càng ngẩn ngơ mong nhớ.