Mình về mình nhớ ta chăng Ta về ta nhớ hàm răng mình cười Trăm quan mua lấy miệng cười Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen Cái răng đen ai khéo nhuộm cho mình Để duyên mình đẹp, cho tình anh yêu Trăm con ống sợi chỉ điều Trăm con chỉ ấy buộc vào tay anh Một duyên, hai nợ, ba tình.
Giải nghĩa
Câu này chưa có giải nghĩa.