Kiểng vật còn đây, người đà đâu mất Con bạn xa rồi, trời đất quạnh hiu
Giải nghĩa
Đồ vật, cảnh trí ("kiểng vật") vẫn còn nguyên đó mà người thương ("con bạn") đã đi đâu mất, khiến trời đất hóa quạnh hiu. Câu ca diễn tả nỗi cô đơn, trống vắng khi người yêu xa cách, cảnh cũ còn đây mà bóng người đã khuất.