Jê-cờ-ri một bức tình thư, Ăng-voa, thăm hỏi me-xừ di-đăng Tú xon gạt nước mắt than rằng: Cô-song cái phận lăng nhăng nhỡ nhàng. Đờ-puy thiếp bén duyên chàng, Nô-xờ chưa được một bàn tiệc vui. Ê-loa-nhê ai khéo giục xui, Cu-tô ai nỡ cắt mùi nguyệt hoa La cua mút mọc, luyn tà, La săm biết lấy ai là a-mi Lạnh lùng mảnh áo sơ-mi Năm canh trằn trọc lơ li một mình. A-mi ai có thấu tình, Để cho đến nỗi thân mình biếng ba Pơ-răng qua để làm quà, Jê-cơ-ri uyn lét để mà ca-đô Tự ngày bước xuống ba-tô Lác-mơ nó chảy như hồ Trúc Yên Xi vu lét-xê moa tiền, Thì moa cũng chẳng được yên bông cờ Tiện lời thăm hỏi ta xơ, Cùng cả gia quyến ơ-rơ thanh nhàn. Lơ roa Thành Thái Annam tháng Tám bước sang tháng Mười Tên em là Nguyễn Thị Thời.
Giải nghĩa
Bài ca dao trào phúng pha tiếng Pháp bồi thời thuộc địa: chàng trai (hay cô gái) viết thư tình chen các từ Pháp phiên âm (jê-cờ-ri là tôi viết, lét là thư, ca-đô là quà, moa là tôi, ba-tô là tàu...) than nỗi nhớ, lệ chảy như hồ. Câu ca giễu lối học đòi Tây nửa mùa, vừa hài hước vừa phản ánh xã hội giao thời Tây - ta lố lăng.