thesunbg
Quay lại danh sách

Jê-cờ-ri một bức tình thư, Ăng-voa, thăm hỏi me-xừ di-đăng Tú xon gạt nước mắt than rằng: Cô-song cái phận lăng nhăng nhỡ nhàng. Đờ-puy thiếp bén duyên chàng, Nô-xờ chưa được một bàn tiệc vui. Ê-loa-nhê ai khéo giục xui, Cu-tô ai nỡ cắt mùi nguyệt hoa La cua mút mọc, luyn tà, La săm biết lấy ai là a-mi Lạnh lùng mảnh áo sơ-mi Năm canh trằn trọc lơ li một mình. A-mi ai có thấu tình, Để cho đến nỗi thân mình biếng ba Pơ-răng qua để làm quà, Jê-cơ-ri uyn lét để mà ca-đô Tự ngày bước xuống ba-tô Lác-mơ nó chảy như hồ Trúc Yên Xi vu lét-xê moa tiền, Thì moa cũng chẳng được yên bông cờ Tiện lời thăm hỏi ta xơ, Cùng cả gia quyến ơ-rơ thanh nhàn. Lơ roa Thành Thái Annam tháng Tám bước sang tháng Mười Tên em là Nguyễn Thị Thời.​

Giải nghĩa

Bài ca dao trào phúng pha tiếng Pháp bồi thời thuộc địa: chàng trai (hay cô gái) viết thư tình chen các từ Pháp phiên âm (jê-cờ-ri là tôi viết, lét là thư, ca-đô là quà, moa là tôi, ba-tô là tàu...) than nỗi nhớ, lệ chảy như hồ. Câu ca giễu lối học đòi Tây nửa mùa, vừa hài hước vừa phản ánh xã hội giao thời Tây - ta lố lăng.