Gặt rồi đồng rạ trơ vơ Xẹo xiên trơ gốc lơ thơ như chợ chiều Em với anh một mến hai yêu Đồng không chẳng quản, chợ chiều cũng không quên
Giải nghĩa
Cảnh đồng sau mùa gặt "trơ gốc rạ", vắng vẻ "như chợ chiều" tàn. Mượn cảnh hoang vắng ấy để khẳng định tình cảm: dù "đồng không" trống trải hay "chợ chiều" lụi tàn cũng "chẳng quản", "không quên". Câu ca bày tỏ tình yêu bền vững, không đổi thay theo cảnh ngộ thăng trầm.