Đồn rằng Văn Điển vui thay Ngoài phố chợ họp năm ngày một phiên Tàu qua phố dưới, phố trên Đình thì ở giữa hai bên rặng bàng Làng Mơ cất rượu khê nồng Làng Vọng dệt gối, chăn tằm làng Mui Kẻ Giả thì bán bùi nhùi Làng Lê bán phấn cho người tốt da Kẻ Vọng khéo ngọc, khéo ngà Đưa đem đi bán cho nhà kẻ sang Kẻ Lủ thì bán bỏng rang Trên Ô Hàng Đậu lắm hàng nhiều thay Ngâu, Tựu thì bán dao phay Dù đem chặt nứa gãy cây lại liền Trong kho lắm bạc nhiều tiền Để cho giấy lại chạy liền với dây.
Giải nghĩa
Bài ca tả các làng nghề quanh "Văn Điển" (ngoại thành Hà Nội) và sản vật đặc trưng từng nơi: làng Mơ cất rượu, làng Vọng dệt gối, Kẻ Giả bán bùi nhùi, làng Lê bán phấn, Kẻ Lủ bán bỏng rang, Ngâu - Tựu bán dao phay sắc bén "chặt nứa gãy cây lại liền". Câu ca là bức tranh sinh động về chợ phiên và nghề thủ công vùng ven đô, thể hiện niềm tự hào về sự trù phú, khéo léo của các làng quê.