Đôi ta bàn án giao lân Mặt thì thấy mặt nằm gần thì không Cũng vì ai kẻ đợi người trông Thảm sầu, muốn nhảy xuống sông trầm mình – Anh đừng đem dạ bất bình Bỏ em ở lại một mình bơ vơ
Giải nghĩa
"Trầm mình" là gieo mình xuống nước tự vẫn; "bất bình" là buồn giận, nghĩ quẩn. Đôi trai gái ở gần mà chẳng thể nên duyên, người con gái đau khổ đến muốn quyên sinh, chàng trai vội can ngăn đừng nghĩ dại mà bỏ mình bơ vơ. Câu ca diễn tả mối tình ngang trái và tình thương lo lắng cho nhau.