Đi đêm thì sợ đường lầy Đi giữa ban ngày sợ mẹ cùng cha Em có thương anh thì mở quách cửa ra Để anh bước tới vườn hoa anh ngồi Chờ cho lửa tắt bếp vùi Rồi anh mới nói vài lời vân vi
Giải nghĩa
"Quách" là mau, nhanh; "vân vi" là kể lể, tâm sự đầu đuôi. Chàng trai bày tỏ nỗi e dè khi đến với người yêu: đi đêm sợ đường lầy, đi ngày sợ cha mẹ trông thấy, nên nhờ cô gái nhanh mở cửa để chờ lúc đêm khuya yên ắng mà giãi bày tâm tình. Câu ca diễn tả tình yêu lứa đôi vụng trộm, e ấp dưới ràng buộc lễ giáo xưa.