Đêm trăng thắp ngọn đèn lồng Mình về có nhớ ta không hỡi mình? Chiếc thuyền anh giậm thình thình Anh thì cầm lái, cô mình phách ba Có thương anh, em bẻ mái chèo ra Sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời
Giải nghĩa
"Phách ba" là nhịp chèo thuyền, "bẻ mái chèo ra" ý là rẽ thuyền theo hướng khác để đến với nhau. Trong đêm trăng, chàng trai hỏi người thương về có còn nhớ mình, gợi cảnh hai người cùng chèo thuyền. Lời mời gọi nếu thương thì bẻ lái đến với anh, nhưng cô gái e dè vì "sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời", cho thấy tình yêu vướng nỗi e ngại lễ giáo, sợ cha mẹ ngăn cấm.