Đêm qua ra đứng bờ ao, Trông cá: cá lặn; trông sao: sao mờ. Buồn trông con nhện chăng tơ, Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai? Buồn trông chênh chếch sao Mai, Sao ơi, sao hỡi, nhớ ai sao mờ? Đêm đêm tưởng giải Ngân Hà, Chuôi sao Tinh Đẩu đã ba năm tròn. Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn, Tào Khê nước chảy hãy còn trơ trơ.
Giải nghĩa
"Nhện chăng tơ", "sao Mai", "giải Ngân Hà", "chuôi sao Tinh Đẩu" đều là hình ảnh đêm khuya gợi nỗi nhớ; "Tào Khê" là tên con suối, mượn điển để nói lòng son. Người con gái thức trắng nhìn cảnh vật, cái gì cũng hóa thành nỗi mong nhớ người đi xa đã "ba năm tròn". Câu kết "đá mòn nhưng dạ chẳng mòn" khẳng định tình thủy chung bền vững không gì lay chuyển.