Có đôi chưa nói lại tôi tường Để tôi vô phá điệu cang thường không nên Hồi nào nhắn xuống nhắn lên Bây giờ tôi đứng một bên không nhìn Ngó lên tầm kiếng hai hình Khen ai khéo họa hai đứa mình đứng chung
Giải nghĩa
"Cang thường" là cương thường, đạo lý; "tầm kiếng" là tấm gương, tấm kính; "họa" là vẽ. Chàng trai tiếc nuối vì người mình thương đã có đôi, đứng cạnh mà chẳng dám nhìn, ngước lên gương thấy hai hình in chung. Câu ca bộc lộ tâm trạng buồn tủi, lỡ làng của kẻ đến sau, nhìn người yêu đã thuộc về người khác mà ngậm ngùi.