– Chờ anh đã mãn tháng tư Anh không bước tới, em ừ nơi xa Mời anh mười sáu qua nhà Ăn trầu uống rượu nơi xa em kết nguyền – Phải chi em nói tận từ Thì anh bước tới tháng tư đã rồi Vì em ăn nói lôi thôi Nơi xa họ bước tới đã rồi còn đâu – Mời anh mười sáu qua nhà? Mất lòng anh chịu, qua nhà thì không Anh nguyện cùng em nước mắt chảy bằng sông Buổi tiền duyên không đặng vợ chồng thì thôi
Giải nghĩa
"Mãn tháng tư" là hết tháng tư; "tận từ" là nói rõ ràng cặn kẽ. Bài hát đối: cô gái trách chàng chậm trễ không bước tới nên đành ưng nơi xa, mời chàng đến dự lễ; chàng đáp lại trách nàng ăn nói lôi thôi để lỡ duyên, nay người khác đã hỏi cưới. Câu ca diễn tả nỗi tiếc nuối, trách móc lẫn nhau của đôi lứa khi tình duyên dang dở.