Chiều chiều lại nhớ chiều chiều Nhớ ông kí lục ăn nhiều bánh ngô Ăn rồi thế áo, thế ô Ăn thêm bát nữa, thế cả đồng hồ, giày tây Ai về nhắn mẹ cùng thầy Đem tiền ra chuộc giày tây, đồng hồ Từ rày tôi lạy các cô Tôi lỉnh bánh đúc, bánh ngô chợ Dừa Lẳng lơ con gái chợ Dừa Đi bán bánh đúc lại lừa chúng anh
Giải nghĩa
Câu ca trào phúng về anh "kí lục" (thư kí, viên chức nhỏ thời thuộc Pháp) ham ăn đến nỗi phải cầm cố cả áo, ô, đồng hồ, giày tây. "Thế" là gán nợ, cầm đồ; "chợ Dừa" là địa danh ở Hà Nội. Anh ta mê "lỉnh" (ăn vụng) bánh đúc bánh ngô của các cô hàng chợ Dừa lẳng lơ, bị lừa hết tiền. Câu ca giễu thói ham ăn, sĩ diện hão và cảnh dở khóc dở cười của kẻ thiếu chừng mực.