Chị bảo tôi lấy làm Hai Suốt một đêm dài chị nói vân vi Nhà chị chẳng thiếu thứ chi Muốn mặc của gì chị sắm cho ngay Bây giờ chị gọi: bớ Hai! Mau mau trở dậy thái khoai đâm bèo Thưa chị: cám bã còn nhiều Rau khoai em thái từ chiều hôm qua Xin chị cứ ở trong nhà Nồi cơm ấm nước đã là có em Đêm đêm chị nổi cơn ghen Chị phá bức thuận, chị len mình vào Tay chị cầm một con dao Chị nổi máu hồng bào, nhà cửa tan hoang Hầm hầm mặt đỏ như vang Chị la, năm bảy xã làng đổ ra
Giải nghĩa
Bài ca than thân của người làm "lẽ" (vợ hai). Lúc dụ dỗ thì bà cả "nói vân vi" ngọt ngào, hứa sắm sửa đủ thứ; nhưng khi đã về thì bắt làm quần quật, sai thái khoai đâm bèo từ sáng sớm. Đêm "nổi cơn ghen", cầm dao "phá bức thuận" (vách ngăn), mặt đỏ như vang, làm "năm bảy xã làng đổ ra". Câu ca phơi bày nỗi tủi cực, bất hạnh của thân phận lẽ mọn trong chế độ đa thê.