Căn duyên này phá cho rồi, Ông tơ biểu buộc, ông trời biểu không, Gặp ông tơ hỏi sơ cho biết, Gặp bà nguyệt hỏi thiệt cho rành, Vì đâu hoa nọ lìa cành, Nợ duyên sớm dứt, cho đành dạ em.
Giải nghĩa
"Ông tơ", "bà nguyệt" là Nguyệt Lão se duyên trong điển tích, "căn duyên" là duyên phận tiền định. "Biểu" là bảo, "hoa lìa cành" ví mối tình tan vỡ. Lời than của người con gái về mối duyên trắc trở: ông tơ thì buộc, ông trời lại không cho, muốn hỏi cho rõ vì đâu duyên nợ sớm dứt. Câu ca bộc lộ nỗi đau và sự cam chịu trước cảnh tình duyên dang dở.