Anh về Bình Định chi lâu Chiều chiều em đứng vườn dâu ngó chừng Hai hàng nước mắt rưng rưng Chàng xa, thiếp cách, giậm chưn kêu trời!
Giải nghĩa
Lời than nhớ thương của người con gái có chồng (hoặc người yêu) đi xa về đất Bình Định. "Chiều chiều đứng vườn dâu ngó chừng" tả cảnh ngóng trông mòn mỏi mỗi buổi chiều. "Giậm chưn kêu trời" diễn tả nỗi đau đớn bất lực vì cách trở. Bài ca chan chứa tâm trạng cô đơn, mong nhớ và sầu muộn của người vợ chờ chồng nơi quê nhà.