Anh đi lưu thú Bắc Thành, Ðể em ở lại như nhành mai khô. Phụng hoàng lẻ bạn sầu tư, Em đây lẻ bạn cũng như phụng hoàng.
Giải nghĩa
"Lưu thú" là đi lính trấn giữ biên ải, "Bắc Thành" chỉ vùng Thăng Long xưa. Người vợ ví mình như "nhành mai khô" héo úa và như chim "phụng hoàng" lẻ bạn sầu muộn vì chồng phải đi xa làm lính thú. Câu ca diễn tả nỗi cô đơn, mòn mỏi của người vợ trẻ trong cảnh chia ly thời loạn lạc.